"Lục Hồng?!"
Nghiêng đầu liếc thấy Lục Hồng đang đứng trong mưa, nhìn mình. Biểu cảm tức giận, khiến Cảnh Lang lập tức xông lên trước, không ngừng đưa tay giữa không trung, Lục Hồng thoáng lui về sau một bước.
"Nghe chị giải thích."
Cảnh Lang lạnh lùng nhìn La Cẩn một cái, vừa khẩn trương hướng Lục Hồng nói. Lục Hồng cúi đầu không lên tiếng, hai tay nắm lại thành quyền thật chặt, chỉ trong chốt lát, quần áo trên người ướt đẫm, tóc trước trán ướt dính vào nhau, che đi cái chụp mắt. Lục Hồng giương mắt nhìn về phía Cảnh Lang,
"Vừa rồi hết thảy tuyệt đối không phải như em tưởng tượng đâu."
Cảnh Lang vội vàng giải thích.
"Không sai, là tôi chủ động hôn cô ấy. Lục Hồng, tôi nói cho cô, tôi chính là yêu Cảnh Lang. Cô vừa tàn phế lại vừa xấu xí nên biết chừng mực cho tôi một chút!"
"Cút đi!"
Cảnh Lang xoay người hướng La Cẩn quát lên.
"Cô cút cho tôi! Đừng có xuất hiện ở trước mặt tôi, cô ấy không phải là người cô có thể mắng nhiếc!"
"Cảnh Lang! Chị nhớ kỹ cho tôi, chị là người của tôi, không trốn thoát được!"
La Cẩn ngốc đầu lên, nhìn thẳng Cảnh Lang.
"Lăn!"
Cảnh Lang nâng tay chỉ về hướng bên phải, La Cẩn hừ lạnh, cao ngạo ngẩng đầu, ung dung không vội vã đi trong mưa.
"Lục Hồng."
Đợi La Cẩn đi xa, ánh mắt Cảnh Lang lo lắng nhìn về người trước mặt. Chỉ thấy Lục Hồng vẫn cúi đầu, trầm mặc đứng tại chỗ, bởi vì nước mưa đánh vào, thân người hơi run rẩy. Cảnh Lang lập tức cởi áo khoác của mình xuống khoác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502489/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.