Lúc cánh cửa phía sau đóng lại, Lục Hồng hít sâu một hơi như trút được gánh nặng, trong lòng được nhẹ nhõm phần nào. Vốn 'Dạ Mị' như ràng buộc buộc chặt lấy Lục Hồng, cũng như Nhược Mỹ, nay đã hóa thành bọt biển tan biến theo mây gió. Cái gọi là trói buộc không chỉ có đau khổ, ngược lại cả niềm vui đã từng có cũng cùng lắng đọng lại trong ký ức và biến thành chất độc, không ngừng ăn mòn nội tâm.
Với cô Nhược Mỹ là người bạn thân cả đời không thể nào quên, cũng là người chiếm cứ địa vị không nhẹ trong đời cô. Cô ấy đốt tốt với cô, cô khắc ghi trong tâm. Còn Cảnh Lang đối với cô, chính là một loại tình cảm khác biệt. Trước giờ, cô đối với tình yêu đều khịt mũi xem thường, thậm chí ngay cả nghĩ cũng không nghĩ. Nhưng mà, hết thảy những thứ này từ sau khi Cảnh Lang xuất hiện đều bị phá vỡ. Cô chưa từng nghĩ đến mình sẽ yêu một người, hơn nữa còn là một phụ nữ.
Vậy mà trong lúc cô sắp chạm đến quả trái cây có tên là tình yêu, thì không thấy bóng người đâu nữa, hơn nữa còn là chính tay cô đánh mất.
Ánh mắt đã đạt được đến, nhưng bóng người nào có còn.
Cảnh Lang một mình thất hồn lạc phách đi trên đường, cảnh sắc bên đường thoảng qua bên người, hoàn toàn vô cảm. Dần dần, ngay cả bầu trời nổi lên cơn mưa nhỏ cô cũng không mảy may phát giác. Cơn mưa tí tách rơi xuống đỉnh đầu, cô ngẩng đầu lên, một giọt nước trong suốt vừa vặn rơi vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502488/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.