Trong tâm mỗi người đều có một mặt tăm tối không muốn cho ai biết, mà cơn ác mộng của Dương Mỹ Linh chính là Lục Hồng. Cô vĩnh viễn không thể quên được đêm mà cô bỏ trốn, một cô gái đã thề thốt hứa hẹn với một bé gái. Đã nhiều năm như vậy, cô vẫn thường mơ thấy bé gái ấy. Chỉ trích cô tại sao không tuân thủ lời hứa, không đến tìm mình.
"Hồng Hồng chị xin lỗi, tha thứ cho chị."
"Chị đã thất hứa..."
một tiếng, chai rượu trong tay văng ra ngoài, rơi trên mặt đất vỡ vụn. Thân thể Dương Mỹ Linh vùi vào sô pha, nước mắt hòa lẫn nước miếng thấm ướt cả khuôn mặt, chật vật không chịu nổi.
Bỗng nhiên, ánh mắt cô tập trung về phía xa,
"Hồng Hồng!"
Cô đưa tay ra, lảo đảo nghiêng ngã bò dậy lại ngã xuống, hướng phía trước bò tới.
Hai mắt ngấn lệ nhòe đi, loáng thoáng hiện lên cô bé mang cái chụp mắt màu đen, khuôn mặt băng sương, mặc chiếc váy đỏ.
Tâm ma càng sâu, thì càng dễ biến đổi, cuối cùng sẽ rơi vào tình cảnh vạn kiếp bất phục. Dương Mỹ Linh quỳ gối dưới đất, khóc hô lên:
"Hồng Hồng! Có phải em không? Tha thứ cho chị, van xin em tha thứ cho chị!"
"Đừng cùng với Cảnh Lang!"
Dương Mỹ Linh chợt ngẩng đầu lên, cả khuôn mặt trở nên kinh khủng dữ tợn, nhìn xuống mặt đất, bỗng dưng đập trán xuống nền, tiếp theo liên tiếp không ngừng tiếng , cô giống như nổi điên vậy dập đầu mình xuống đất.
"Hồng Hồng! Em là của chị, là của chị! Chị sẽ không để cho em rời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502487/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.