“Ai nha, vậy là hội bốn người chúng ta giờ chỉ còn ba.” Thiệu Hiền đứng ở cửa sổ nhìn Thiệu Văn rời đi.
“Lại nữa, chỉ còn hai người các cậu thôi đừng có lôi kéo tôi.” Thiệu Đường trước sau như một không thích bọn họ ép chính mình, thực ra không phải không thích cùng bọn họ ở cùng một chỗ chỉ là không thích họ quá đề cao mình.
“hắc hắc, lão đại cậu lại tổn thương chúng tôi nữa rồi.” Thiệu Phong chuyển sang nhìn Thiệu Đường.
“Cậu đi chết đi.” Thiệu Đường liếc mắt nhìn Thiệu Phong.
“Ô ô, cậu là người nhẫn tâm a dám làm tổn thương tôi, tôi sẽ mách bạn gái tôi.” Thiệu Phong than khóc.
“Đường đã rời đi rồi! Phong cậu có đi không?” Thiệu Hiền khinh bỉ nhìn Thiệu Phong rồi cùng đuổi theo Thiệu Đường.
--- ---
“Này này, cô không phải cẩu anh hùng hôm trước sao? Như thế nào cô lại ở đây? Cửa hàng này của cô sao?” Cuối tuần Ngôn Nặc đi shopping, tưởng rằng sẽ rất nhàm chán nhưng không ngờ lại gặp được Thiệu Đường đáng ghét kia.
“Đây không phải ngu ngốc lại điêu ngoa tiểu thư Ngôn Nặc sao! Tôi chỉ làm công ở đây thôi.” Thiệu Đường trả lời.
“Cô…Hừ! Vậy cô cuối cùng chỉ là làm công thôi a! Tôi còn tưởng cô là dân lưu manh chứ! Thực không hiểu ông chủ nơi đây có hiểu biết hay không mà lại tuyển người lưu manh như cô làm việc chứ, tôi thật không biết nữa.” Ngôn Nặc khinh bỉ nói.
“Tôi cũng không có cách nào khác! Bất quá tôi chỉ là một đứa côn đồ đã từng cứu cô, cô cũng thật hãnh diện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hon-dan-vs-dai-tong-giam-doc/263795/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.