Nằm trên giường ở cô nhi viện, Thiệu Đường nghĩ lại lúc vừa rồi, không hiểu vì sao cô ta lại phẫn nộ. Hay do bản tính của đại tiểu thư kia là vậy rồi.
Trước kia mẹ nuôi có nói với tôi rằng ta nên biết khoảng cách giữa ghét, hận hay yêu một người. Bởi vì lễ phép cũng không nên nhìn một người quá ba giây. Vì thế cho nên tôi chưa từng nhìn ai đó quá ba giây nhưng vừa rồi lúc ở trên đường, tôi cũng không biết là đã nhìn cô ấy bao lâu, có thể đã vượt quá ba giây!
--- ------ --------
“Bộ phim vừa rồi thực kích thích.” Trương Ba nắm tay Ngôn Nặc nói về bộ phim khoa học viễn tưởng mới vừa xem, hoàn toàn không để ý đến biểu tình hiện tại của Ngôn Nặc.
“Ân, tuyệt vời!” Ngôn Nặc lúc trong rạp mơ mơ màng màng mà ngủ căn bản là không để ý màn ảnh đang chiếu cái gì.
“Em có đói bụng không? Chúng ta đi ăn cơm đi! Anh biết có một nhà hàng Pháp rất nổi tiếng chúng ta cùng đi ăn thử nha.” Lúc này Trương Ba đã hoàn toàn quên Ngôn Nặc không thích đồ ăn Pháp.
“Được! Anh làm chủ là được.” Chẳng lẽ anh ấy quên mình không thích ăn đồ ăn Pháp sao?
“Nặc! Sao vậy hôm nay em không được vui?” Lúc rời khỏi nhà hàng Trương Ba mới để ý biểu hiện không vui của Ngôn Nặc.
“Không có, em muốn về nhà, đưa em về đi.” Ngôn Nặc không biết tự bao giờ quan hệ của hai người đã thay đổi làm cho chính mình không thể nắm giữ, cô chán ghét loại cảm giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hon-dan-vs-dai-tong-giam-doc/263794/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.