“Hừ. anh cũng biết sẽ liên luỵ ông nội Trương, nếu lúc trước ông nội không có giúp chúng tôi thì sẽ không có chuyện tôi giúp anh nhiều lần thế này?” Thiệu Đường nhìn sang hắn.
“Ha ha, đã làm phiền cô rồi.” Trương Hưng cầm tiền hai mắt sáng rỡ.
“Anh thật là!” Thiệu Đường tức giận liền móc ra mấy trăm đưa cho Trương Hưng.
“Thật nhiều a!” Cầm tiền xong Trương Hưng chẳng thèm để ý đến Thiệu Đường.
“Thực cám ơn cô a! Khi nào có tiền tôi nhất định sẽ trả lại cho cô.”
Nhìn hắn rời đi Thiệu Đường mới nhớ đến sự có mặt của Ngôn Nặc. Vừa quay lại đã thấy cô ta đứng nhìn mình từ phía sau.
“Thực ngu ngốc.” Ngôn Nặc chỉ nói một câu rồi tiếp tục thử quần áo.
“Cô nói gì thế?” Thiệu Đường không rõ ý của Ngôn Nặc.
“Biết rõ người ta sẽ không trả lại tiền, vậy mà vẫn cho mượn. Thế thì không ngốc chứ là gì?” Ngôn Nặc là người làm kinh doanh lúc nào cũng tính toán.
“Tôi ngốc nhưng nếu Trương Hưng không có tiền trả cho đám người kia thì hắn không xong a! Chẳng lẽ hắn là bạn tôi, tôi thấy chết mà không cứu ” Thiệu Đường bất mãn chính mình nói ra.
“Cô có thể giúp nhưng sức người có hạn, cô cũng không phải lần đâu cho hắn mượn, nhiều lần không trả lại cho cho cô. Hắn sẽ không có tiền trả cho cô đâu a, vậy mà cô vẫn tiếp tục giúp hắn. Chỉ có ngu ngốc mới làm ra những chuyện như vậy.” Ngôn Nặc nói với vẻ khinh thường.
“Cô… quên đi, những chuyện như thế này đại tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hon-dan-vs-dai-tong-giam-doc/263796/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.