Xe ngựa lại tiếp tục về phủ.
Trở về phủ, còn chưa thấy người đâu, đã nghe thấy tiếng của Viên Ngọc Chi.
“Mục Cẩm ca ca.” Viên Ngọc Chi đi từ trong chính sảnh ra.
Tâm tình Mục Cẩm đang không tốt: “Sao muội đến đây?”
Viên Ngọc Chi ôm cánh tay hắn: “Nhiều ngày không gặp, nhớ huynh.”
Phía sau còn có hạ nhân, hành động này của Viên Ngọc Chi đúng là quá trớn. Mục Cẩm nói: “Muội vẫn đang là thiên kim tiểu thư chưa gả đi, lúc có người ngoài, không được quên thân phận của mình.”
Trước đây nàng cũng từng ôm cánh tay hắn như vậy, hắn cũng không nói gì, sao lần này tự dưng lại nói nàng? Viên Ngọc Chi không quan tâm, vẫn ôm cánh tay hắn không buông: “Sợ gì chứ, dù sao sớm muộn gì muội cũng gả cho Mục Cẩm ca ca mà.”
Viên Ngọc Chi kéo tay Mục Cẩm vào trong: “Huynh vừa hạ triều về, nhất định là rất mệt, ngồi xuống trước đã, muội rót trà cho huynh.”
Mục Cẩm vào chính sảnh ngồi xuống, Viên Ngọc Chi rót chén trà đưa cho hắn: “Mục Cẩm ca ca, sắc mặt huynh không tốt lắm, trên triều huynh lại bị con cáo già Doãn Thăng kia làm khó à?”
“Không phải.” Mục Cẩm gạt nắp chén uống trà.
“Vậy thì là Lục Vương gia?”
“Cũng không phải.”
“Vậy sao huynh vừa về đã nghiêm mặt? Có chuyện nào khác không hài lòng à?”
Mục Cẩm nhàn nhạt nói: “Không có gì.”
Viên Ngọc Chi ngồi xuống cạnh hắn, hai tay cầm tay Mục Cẩm: “Mục Cẩm ca ca, không thì chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-the-kim-sinh-chi-thai-tu-phi/2186039/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.