Lúc này, Mục Cẩm đang luyện kiếm ở tiền viện, Viên Ngọc Chi thì ngồi trong chòi nghỉ mát ngắm nhìn say sưa.
Mục Cẩm luyện mấy bộ kiếm pháp xong, thu kiếm đi vào trong chòi nghỉ mát. Viên Ngọc Chi nhìn Mục Cẩm đi tới: “Kiếm pháp của Mục Cẩm ca ca tinh xảo thật đó, có lẽ khắp thiên hạ này không ai có thể địch nổi!”
Hắn liếc nhìn Viên Ngọc Chi một cái, cười nhẹ một tiếng: “Chỉ biết nịnh nọt.”
Viên Ngọc Chi cười nghênh đón: “Sao vậy được, muội chỉ nói sự thật thôi. Kiếm pháp của Mục Cẩm ca ca quả thật vô cùng xuất thần nhập hóa!”
Nói đến kiếm pháp, kiếm pháp của Mạch Sương mới có thể coi như thần kiếm hợp nhất. Mục Cẩm nâng chén trà lên, nhớ lại những chiêu thức mà Mạch Sương múa kiếm, rõ ràng chỉ là những chiêu thức bình thường, nhưng sao đến tay cậu lại trở nên thâm sâu như vậy?
“Mục Cẩm ca ca, huynh đang nghĩ gì vậy?”
“Không có gì.” Mục Cẩm uống hết chén trà.
Lúc này, một tiểu tư đi về phía chòi nghỉ mát.
“Thái tử điện hạ, nô tài có chuyện muốn bẩm báo.”
Viên Ngọc Chi nhìn tên tiểu tư đang cúi đầu bên ngoài, mừng thầm trong lòng, đợi lát nữa xem một màn kịch hay.
“Chuyện gì?” Mục Cẩm đặt chén trà xuống, hỏi.
Tiểu tư nói: “Nô tài nhìn thấy Thái tử phi dẫn người về từ cửa sau, lén vào sương phòng, vô cùng đáng nghi, nên tới đây bẩm báo Thái tử điện hạ.”
Mục Cẩm nhướng mi: “Ngươi thấy tận mắt?”
“Vâng, nô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-the-kim-sinh-chi-thai-tu-phi/2186036/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.