Hai người vừa dạy, vừa phân loại thịt thà rau củ đám đàn em đã đóng gói xong bỏ vào sọt tre, đặt ở ghế phụ xe tải cố định lại.
Trấn Giang Dương không thiếu nhất là mấy cái sọt và rổ này. Tống Minh Du mua không ít trứng gà, trứng vịt, bên dưới còn lót rơm rạ dày, mấy cái rổ vừa khéo cùng mấy con gà vịt ngỗng trong bao tải phân đạm kẹt cứng dưới gầm ghế phụ, cũng không sợ xóc nảy.
Thứ chiếm chỗ nhất là mấy con thỏ cô mua, một con thỏ chiếm nửa chỗ ngồi ghế phụ, may mắn bên trên sọt còn che vải, thỏ muốn chạy cũng không chạy được.
Dọn dẹp xong hàng hóa của Tống Minh Du, liền đến phiên vở kịch lớn.
Đám thanh niên kia chuyển từng chồng gạch đỏ lên xe, chất thành từng ngọn núi nhỏ. Tài xế và Thịnh Lăng Đông quen cửa quen nẻo xếp chồng cố định số gạch này, dây thừng kéo c.h.ặ.t lại kéo c.h.ặ.t, phủ vải bạt lên. Chờ gạch được bốc xong hết, gần như lấp đầy toàn bộ thùng xe sau.
Tài xế quay lại ghế lái phía trước. Thịnh Lăng Đông vỗ tay, đặt m.ô.n.g ngồi lên một chồng gạch đỏ không quá cao, "Tống Minh Du, cô định về thế nào?"
Ánh Trăng Dẫn Lối
Tống Minh Du khó xử nhìn thùng xe sau một cái, lại nhìn ghế phụ đã chật ních mà không ôm hy vọng: "... Hay là, tôi ngồi xe khách về?"
Mã Thu Hà không tán thành: "Thế không được, cô em, cháu một mình ngồi xe khách không an toàn, nếu gặp người trấn mình thì thôi, nhỡ vận khí không tốt gặp người trấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/5246610/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.