"Dì Thu, lần sau gặp lại!"
Tống Minh Du dùng sức vẫy tay về phía bóng dáng Mã Thu Hà, mãi cho đến khi hình dáng ấy dần mờ đi thành một chấm nhỏ, đường núi dần trở nên xóc nảy, cô lúc này mới vịn vào đống gạch đỏ bên cạnh, từ từ mò mẫm ngồi lại chỗ cũ.
Chạm mắt với con vịt vô tội trên sàn xe.
"Cạp cạp ~"
Tống Minh Du dở khóc dở cười: "Dì Thu cũng khách sáo quá!"
"Dì Thu là người tốt bụng, người Giang Dương đều như vậy, đặc biệt nhiệt tình."
"Đúng thật, bữa cơm trưa nay không thể gọi là cơm nhà được, quả thực là bày tiệc luôn." Tống Minh Du dựa vào đống gạch đỏ bên cạnh, nỗ lực giữ vững thân mình, "Giờ nhớ lại vẫn thấy ngon không chịu được, về Nam Thành chắc phải nhớ nhung mất hai ngày."
"Tôi cũng không ngờ cô sẽ đến Giang Dương." Thịnh Lăng Đông nói, "Lúc dì Thu dẫn cô vào, tôi còn tưởng mình nhận nhầm người."
"Tôi mới là người bất ngờ đấy." Tống Minh Du trêu, "Lần trước tôi đi chợ đồ cũ mua đồ, anh bán cho tôi nhiều bát đĩa như vậy tôi mới mở được tiệm, lần này tôi chạy đến trấn Giang Dương họp chợ, anh cũng ở đây, lại đi nhờ xe của anh và trấn Giang Dương, còn chỗ nào là anh không có mặt không?"
Giống như Doraemon trong phim hoạt hình vậy, chỗ nào cũng có thể xuất hiện, trong túi còn cái gì cũng móc ra được.
"Nếu cô nói Nam Thành thì đúng thật." Thịnh Lăng Đông lại thừa nhận, "Mấy hương trấn quanh Nam Thành này tôi cơ bản đều đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/5246611/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.