Thời buổi này, nhà nào cũng trồng ít rau dưa dễ sống để cải thiện bữa ăn, đổi khẩu vị.
Tưởng Hiểu Hà lại hét lên: "Ái chà, cái này là muốn đ.á.n.h người hả!"
Lời này vừa thốt ra, mọi người đều đứng ngồi không yên, lao đến cổng sân nhà họ Hạ, nhao nhao gọi mở cửa: "Hạ lão đại, đang yên đang lành cãi nhau cái gì, lại mâu thuẫn với em gái à? Mau mở cửa ra, có chuyện gì mọi người từ từ nói!"
Cao Ngạn Chi càng bắt chước dáng vẻ của Tưởng Hiểu Hà, dẫm lên gạch, gọi vọng vào cho Hạ Á Quân: "Cậu cãi nhau thì cãi nhau, đ.á.n.h người là phạm pháp đấy! Ôi dào, hai anh em mau dựng giàn dưa lên đi, phí phạm lương thực là không được đâu!"
Hàng xóm láng giềng ồn ào một hồi, Trương Tân Dân không lâu sau cũng xuất hiện ở cửa nhà họ Hạ. Ông nãy giờ không thấy bóng dáng đâu, hóa ra là đi gọi Đội Dân phòng của xưởng dệt. Có sự uy h.i.ế.p của Đội Dân phòng, cổng sân nhà họ Hạ cuối cùng cũng mở ra.
Nhìn rõ cảnh tượng hỗn độn trong sân, mọi người sôi nổi hít vào một hơi khí lạnh. Cao Ngạn Chi vội vàng chạy đi đỡ giàn dưa bị sập: "Đã bảo các người từ từ nói chuyện rồi mà, ôi dào, dưa này lớn tốt thế này, tiếc quá đi mất!"
Hạ Á Quân đưa tay lấy điếu t.h.u.ố.c lá cuốn, bắt gặp ánh mắt của thành viên Đội Dân phòng lại hậm hực thu tay về: "Trách tôi sao? Nhà của tôi, thế mà ngày nào cũng như đi ăn trộm, đi đường cũng không duỗi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/5246557/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.