Tống Minh Du gọi nhân viên lại. Cô không chỉ thuyết phục Lâm Hương mua mà còn định mua cho cả Trần Niệm Gia. Cô bé đang ở tuổi đáng yêu nhất, tốn không bao nhiêu vải mà có thể làm cô bé vui vẻ cả năm. Lâm Hương lại không chịu để cô tốn kém, cứ tranh trả tiền: "Trong xưởng dạo này sống tốt, vừa phát phúc lợi lại tăng lương, cái này coi như quà chị tặng em —— một khúc vải mà khiến mọi người đều vui, chẳng phải là cả nhà cùng vui sao?"
Lâm Hương đối xử với cô thực sự rất tốt.
Tống Minh Du gọi một tiếng "Chị Lâm", hốc mắt hơi cay cay. Sự quan tâm của Lâm Hương dành cho cô trước giờ vẫn luôn chân thành và tự nhiên như thế. Cô hít sâu một hơi: "Được, vậy em sẽ mua thêm một cái bánh kem, chúng ta về ngõ cùng ăn, lần này chị Lâm không được tranh trả tiền với em đâu đấy!"
Hai người đi một chuyến Bách Hóa Đại Lâu có thể nói là thắng lợi trở về. Trên đường về vận may vẫn còn, dòng người đi mua sắm vẫn chưa quay về nên hai người thậm chí còn xí được chỗ ngồi ngay từ bến đầu, cứ thế lắc lư về đến xưởng dệt. Hai người vừa nói vừa cười đi vào ngõ nhỏ.
Trong sân nhà Lâm Hương, mấy đứa trẻ đã mong ngóng hai người từ lâu. Thấy Tống Minh Du xách bánh kem trên tay, chúng òa lên reo hò.
"Chị, chị ruột của em, chị đúng là tiên nữ giáng trần, chỉ có tiên nữ mới mua bánh kem thôi!"
Tống Ngôn Xuyên dùng hết lời lẽ để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/5246556/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.