Dùng lời của Hạ Quyên mà nói: "Tôi có thể làm chân đất cả đời, tôi không sợ, nhưng tôi không muốn con trai tôi cả đời cũng chỉ có thể bán mặt cho đất bán lưng cho trời!"
Thế nhưng thành phố đâu có dễ về như vậy. Hàng vạn thanh niên trí thức trở về cùng con cái họ không có chỗ dung thân trong thành phố này. Có người may mắn tìm được đơn vị trực thuộc, hân hoan đón chào cuộc sống mới, nhưng càng nhiều người lại giống như Hạ Quyên, chỉ có thể sống nhờ nhà mẹ đẻ.
Cao Ngạn Chi là người tính nóng nảy: "Quyên, rốt cuộc là chuyện thế nào, cô kể cho chị nghe xem?"
Hạ Quyên cười khổ một tiếng: "Xưởng dệt thông báo cho em biết, em không phù hợp với yêu cầu bố trí thanh niên trí thức của xưởng, không có cách nào sắp xếp công việc cho em."
"Công việc tạm thời thì sao? Làm tạm thời có được không?"
Hạ Quyên lắc đầu: "Tạm thời cũng không được, hiện tại thực tập sinh quá nhiều, mấy đứa nhỏ mười mấy tuổi xưởng còn tiêu hóa không hết, huống chi em căn bản không có kinh nghiệm dệt may. Em nghĩ em không được thì Tiểu Thiệu chắc cũng có cơ hội, nhưng xưởng cũng bảo không được."
Cô không muốn con trai cũng giống mình không có tin tức gì. Xưởng dệt cứ khất lần khất lữa, nói Tiết Thiệu là thế hệ thanh niên trí thức thứ hai, bằng cấp chuyên môn cũng không phù hợp với chỉ tiêu của xưởng. Hạ Quyên thật sự hết cách.
"Á Quân à, cậu xem chuyện này làm ầm lên thì có gì hay?" Người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/5246558/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.