“Hắc, ngươi muốn xả hạ quyên bố sao? Xấu a!” Thanh âm của Mạt La vang lên, đánh thức thần trí Mộ Dung Nghi tỉnh lại.
Là ngươi sao? Tiểu Vũ? Mộ Dung Nghi đưa tay muốn mở bạch quyên ra, Mạt La kêu to không được chơi xấu. Mộ Dung Nghi vẫn một mặt xả hạ bạch quyên bối rối tìm kiếm, hốt hoảng xem xét từng người từng người, nhưng không có ai có gương mặt mà mình muốn nhìn thấy cả.
“Có ai ly khai? Nói a!” Mộ Dung Nghi không kìm chế được, kêu to.
“Chỉ có hai người đến đưa bạch quyên ly khai, bọn họ là người của Tứ vương gia …” Một thị vệ vội đỡ lấy Mộ Dung Nghi đang lảo đảo sắp ngã xuống.
Đôi mắt Mộ Dung Nghi sáng lên, lập tức tuôn chạy tới, khi thấy hai người ăn mặc giống gia nhân đang đi qua cửa cung, gọi lớn: “Các ngươi là đến đưa bạch quyên?”
Hai thị nhân đó quay người lại, tâm thần Mộ Dung Nghi lại sụp xuống.
Không phải, bọn họ đều không phải người mà mình nghĩ tới. Mộ Dung Nghi cười cười, hắn làm sao còn có thể gặp lại hắn? Tất cả đều là ảo giác rồi. Nhưng mà, hắn thực sự muốn được gặp lại người đó.
Hai gia nhân kia nhìn Cửu vương gia chậm rãi ngồi sụp xuống đất, cúi đầu thật thấp, luống cuống không biết phải làm sao.
Hắn rất nhiều lần tự nói với mình, ta đã quá mệt mỏi rồi, ta không muốn tiếp tục tìm kiếm hình ảnh của Tiểu Vũ ở chung quanh mình nữa. Theo mỗi một thân cây, mỗi một góc nghiêng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tich-chieu-hue-phuong-dien/3195915/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.