“Van cầu ngươi đi đi …” Lời cự tuyệt yết ớt của Mộ Dung Nghi lúng búng trong cổ họng đang thở dốc, không thoát ra được.
Phi Dật linh hoạt kéo lấy tiết khố của hắn xuống, đem phân thân non nớt của hắn nhập khẩu. Đầu lưỡi đảo qua, thân thể Mộ Dung Nghi từng đợt run rẩy, đó là một loại ôn nhu đến cực điểm tra tấn.
Mộ Dung Nghi mới vừa xuất ra, lưỡi Phi Dật lại trườn lên, tiếp tục như thế cho đến khi hắn sức cùng lực kiệt mê man qua đi.
Khi Mộ Dung Nghi nhắm mắt lại, khuôn mặt hắn đã ướt đẫm nước mắt.
Hắn biết rất rõ, trong lòng hắn có một vết thương rất lớn, rất sâu, rất đau. Đôi khi chính hắn cũng hoài nghi rốt cuộc làm cho mình trắng đêm khó ngủ là mắt cá chân bị thương hay là vết thương ở trong sâu trong lòng hắn. Hắn thậm chí nghĩ rằng, nếu kẻ hại chết Tiểu Vũ là người khác mà không phải Phi Dật, mình có thể đau lòng tới mức này hay không?
Hắn chịu không nỗi sự ôn nhu của Phi Dật.
Hắn biết Phi Dật muốn dùng sự ôn nhu dung túng như vậy để hàn gắn vết thương đó trong lòng hắn. Đáng tiếc, càng ôn nhu, càng đau lòng.
Khi Mộ Dung Nghi tỉnh lại đã là quá ngọ ngày hôm sau [giờ ngọ = 12h trưa], Tiểu Lam Tử nói mấy ngày nay hiếm khi thấy hắn ngủ ngon như thế, nên không đành lòng đánh thức hắn. Trong tẩm điện không hề lưu lại một dấu vết nào của Phi Dật, giống như tất cả sự việc đêm qua chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tich-chieu-hue-phuong-dien/3195913/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.