Mấy ngày nay trời rất đẹp, ánh nắng nhu hòa không khỏi làm cho người ta sinh biếng nhác. Mộ Dung Nghi thường xuyên mang ghế ra nằm ở đình lý trong ngự hoa viên, nghe tiếng chim hót côn trùng kêu râm ran bên tai, ngủ quên từ khi nào. Tiểu Lam Tử ở một bên, nhìn chủ tử lười biếng nằm nghiêng đầu, vẻ mặt lộ vẻ quá quen thuộc, liền đắp cho hắn một tấm chăn mỏng.
“Thường công công, chỗ này thật lớn quá a, ta đi tới đi lui đều rất dễ lạc đường!” Một tràng thanh âm cười nói của nữ tử vang vọng trong đình viện. Tuy âm thanh này đã đánh thức Mộ Dung Nghi tỉnh lại, nhưng tiếng cười vô cùng chân thật, không hề có hơi hướm giả tạo, thật làm cho hắn có vài phần hảo cảm, liền tiếp tục giả bộ ngủ, nghe xem những người kia đang tán gẫu chuyện gì.
“Công chúa Mạt La về sau sẽ ở lại đây, người sẽ nhanh chóng quen thuộc a!”
Ra là công chúa hòa thân của Điền La, không biết có cơ hội gặp nàng có thể hỏi thăm tin tức của Như Thần tỷ tỷ chăng.
“Ai nha, công chúa, lát nữa ở trong ngự hoa viên người nên nhỏ tiếng một chút.”
“Làm sao vậy?”
“Nhìn thấy không, trong đình có người đang ở nghỉ mà!”
“Hắn là ai vậy a? Làm cho công công ngài cẩn trọng như vậy… Không phải kia là nam sủng của Hoàng Thượng phu quân tương lai của ta chứ?” Thanh âm của Mạt La nhỏ dần, đáng tiếc nữ tử đại mạc hào sảng đã để cho Mộ Dung Nghi nghe thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tich-chieu-hue-phuong-dien/3195912/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.