Mộ Dung Nghi trong lòng cả kinh, âm thầm bình tĩnh hô hấp, sau đó xoay người lại, tỏ vẻ cực độ bất nhẫn nhìn người trước mắt, nói: “Như thế nào? Bệ hạ thấy tâm tình của ta hẳn là tốt lắm sao!” Sau đó nghiêng thân mình muốn lách qua hành lang đi qua người Phi Dật.
Ngay lúc đó, Phi Dật kéo mạnh Mộ Dung Nghi lại, hắn xoay người, ngả vào trong lòng Phi Dật. Mộ Dung Nghi cắn chặt răng, đẩy mạnh đôi tay của đối phương đang ôm chặt lấy mình, nói: “Buông!”
Đôi môi Phi Dật cơ hồ dựa vào bên tai hắn, hơi thở như có như không mang ý trêu đùa: “Nghi nhi, nói cho trẫm, vì cái gì phát giận?”
Nếu là trước đây, Mộ Dung Nghi có lẽ sớm đã bị thanh âm của hắn mê hoặc. Nhưng hiện tại, hắn đã không còn là hắn nữa, vừa nghĩ vậy, trong mắt Mộ Dung Nghi lại tràn lên nỗi chua xót. Phi Dật giống như vừa nhìn thấy hốc mắt ướt át của hắn càng thêm siết chặt đôi tay. Mộ Dung Nghi nhìn cái bóng của mình và hắn dưới ánh trăng chiếu xuống, dài nhỏ, gầy yếu, tựa hồ cũng sắp vỡ tan.
“Vì sao chỉ có ta không thể đi hội săn bắn? Ta đã lâu rồi không có thấy sơn, thấy thủy … Ta có phải ngày nào cũng như ngày nào, ở đây cho tới chết không? Mộ Dung Phi Dật… Ngươi đang tra tấn ta đúng không… Ta chưa từng có gây trở ngại gì cho ngươi… Vì sao chán ghét ta như vậy…”
Phi Dật ở phía sau hắn thở dài một hơi, nói: “Không có, làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tich-chieu-hue-phuong-dien/3195917/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.