Luật pháp quy định, nếu đã xác định được hung thủ mà không tìm được động cơ gây án, thì cho dù tên hung thủ đó có thú nhận, tòa án vẫn không thể kết tội.
Quế Anh lần này quá xuất sắc khi ghi âm được toàn bộ lời nói và khiến hắn khai ra cả động cơ gây án.
Một thời gian trôi qua mà không khí ở đồn vẫn chưa hết nóng. Các cậu cảnh sát trẻ thích nhất là bàn tán về chủ đề này.
"Há há, khi đó buồn cười lắm! Đội trưởng lúc nào cũng muốn lao vào! Mà nghi phạm có làm gì Quế Anh đâu! May là tôi cản anh ấy vài lần!”
"Phải đó! Tôi đã bảo là có dấu hiệu nguy hiểm thì cô ấy sẽ hét lên, lúc ấy vào vẫn không muộn! Mà đội trưởng cứ nhấp nhổm!”
“Cái khúc hắn vừa khai ra động cơ là ổng ra lệnh vào liền! Giờ nghĩ lại thấy đội trưởng cũng thiếu kiên nhẫn ghê!”
Trong tiến nói cười vui vẻ, Cố Bảo Đăng bước ra từ phòng mình rồi hắng giọng thật to:
- E hèm! Sắp đến giờ ra tòa rồi sao còn ở đó bàn tán gì vậy?
- A đội trưởng! T-Tụi em đi chuẩn bị liền!
Mấy cậu thanh niên toát mồ hôi, cười gượng rồi giải tán để tránh bị mắng thêm. Bảo Đăng nhìn quanh thấy đã vắng lặng bớt liền bước đến chỗ trực ban. Anh nói nhỏ với cậu cảnh sát ở đó:
- Đã có kết quả ADN chưa?
Cậu trai trẻ "à” lên rồi đáp:
- Có rồi ạ! Bên bệnh viện báo, trong hôm nay chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577434/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.