Quế Anh chớp chớp đôi mắt:
- Ý anh là sao ạ? Em thấy đâu có liên quan?
Đổng Ninh không nghĩ nhiều mà trả lời:
- Thằng nhóc đó mới 10 tuổi mà đã thông minh sáng dạ. Không diệt trừ thì sẽ để lại hậu quả sau này.
- Kh- Khoan… em vẫn chưa hiểu?
- Nghĩ kĩ mà xem. Hi Thành nổi tiếng ăn chơi thì không nói, nhưng đứa em của nó, là một thiên tài xuất chúng. Mới 5 tuổi đã nói được hai thứ tiếng, 7 tuổi được nhảy lớp và năm 9 tuổi thì đoạt giải nhất quốc gia môn toán… Để nó sống thì cơ hội giành tấm vé duy nhất du học đến ngôi trường cấp ba mơ ước của anh coi như tan tành!
Quế Anh trầm mặc ngồi dưới sàn nhà lạnh lẽo nhưng hóa ra lòng người còn lạnh hơn gấp mấy lần. Trấn tĩnh bản thân một lúc cô mới đáp lại:
- Vậy… động cơ anh giết người là vì sợ rằng bản thân thua kém hay còn lý do gì khác nữa?
Bị đụng đến lòng tự tôn, Đổng Ninh quát:
- Im đi! Em biết gì mà nói!?
Quế Anh bị giật mình vì lần đầu tiên thấy đối phương giận dữ đến như vậy. Cậu cũng nhìn ra vẻ sợ hãi đó nên giảm âm lượng lại:
- Thực ra… còn có một lý do nữa. Hi gia lúc đó lớn mạnh quá rồi. Cần phải có một biến cố để họ chùn bước. Như vậy thì dòng tộc của anh mới có cơ hội sánh ngang bằng với Hi gia!
- Thật kinh khủng… Sao một đứa trẻ 15 tuổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577433/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.