[Em ngủ chưa?]
Đêm xuống, Quế Anh nhận được tin nhắn từ Cố Bảo Đăng. Cô vừa mới đánh răng rửa mặt rồi đặt lưng xuống giường. Giờ này mà anh ấy nhắn như thế thì chỉ có thể là đang lo nghĩ cho cô với kế hoạch ngày mai. Cô nhanh chóng trả lời.
[Sắp ạ. Anh cũng ngủ sớm đi, đừng nghĩ nhiều]
Rất nhanh đã có tin nhắn đáp lại.
[Sang đây với anh]
Quế Anh tròn xoe mắt rồi ngồi bật dậy. Cô lúng túng gõ phím.
[Thôi kì lắm! Phòng anh ở ngoài cùng của dãy. Phòng tiếp dân thì có người đang trực, lỡ người ta thấy em vào phòng anh lúc nửa đêm thì sao?]
[Sang đi]
Quế Anh tặc lưỡi nghĩ thầm.
“Chẹp, sao ổng kiên định dữ vậy. Ít ra cũng phải cho cái lí do để mình biết qua đó làm gì chớ!”
Cánh cửa mở, Quế Anh len lén thò đầu ra ngoài. Cô đi rón rén như là ăn trộm. Cậu cảnh sát đang trực ngồi hướng mặt ra phía cửa chính, chỉ sợ chỉ cần có tiếng động nhẹ là cậu sẽ lập tức quay mặt ra sau nhìn.
Quế Anh đi đến gần phòng của Bảo Đăng, phát hiện anh đã hé cửa sẵn từ bao giờ. Cô nhanh chân chạy tọt vào trong rồi thở hổn hển:
- Phù… bày cái trò gì mà nguy hiểm thấy ớn!
Bảo Đăng ngồi chống cằm trên bàn làm việc, đáp:
- Cũng có phải là lần đầu sang đây đâu mà bày đặt.
- Nh-Nhưng… đây là lần đầu sang mà không có lí do chính đáng…
Khoé môi Bảo Đăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577430/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.