Mặt trời dần lên cao. Ánh nắng từ màu cam đỏ chuyển thành vàng chói, lăn tăn chiếu vào ngưỡng cửa của đồn cảnh sát biên giới Tây Bắc.
Quế Anh chuẩn bị tươm tất, sẵn sàng để xét nghiệm so sánh vết sẹo dưới chân và chiếc vỏ sò. Cô nhìn quanh không thấy người đàn ông của mình đâu liền tiện miệng hỏi một cậu đang trực ban:
- Ủa? Giờ này mà đội trưởng Cố vẫn chưa dậy sao?
Thanh niên trẻ ấy cười mỉm đáp:
- À, anh ấy đi cả đêm, khoảng 4, 5 giờ sáng nay mới về đến đồn để đưa vật chứng xét nghiệm. Chắc còn đang ngủ.
Quế Anh “ồ” nhạt một tiếng. Từ hôm qua đến giờ, không khí giữa hai người rất căng thẳng. Cố Bảo Đăng không nói chuyện hay nhắn cho cô lấy một câu.
“Cái ông già này… từ lúc ở nhà họ Hi trở về cứ kì kì… bị cái quần què gì không biết nữa!”
—--------------
“Rầm rầm”
Bảo Đăng bừng tỉnh vì tiếng gõ cửa rất lớn. Xen vào đó là tiếng gọi của một vài cấp dưới.
“Đội trưởng! Dậy mau!”
“Đội trưởng! Đã có kết quả khám nghiệm!”
Anh gấp gáp bước ra mở cửa. Các tờ giấy kết quả bị dúi vào tay anh:
- Đội trưởng xem! Miệng vết sẹo khớp hơn 90%! Khớp cả cái khúc vỏ sò bị mẻ nữa!
Không chỉ có báo cáo về vết thương. Mà bên phía chuyên gia địa chất cũng kết luận trong chiếc vỏ sò này có kẹt một loại cát, cùng loại với cát ở bờ biển phía Tây. Khỏi nói cũng biết, đây là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577429/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.