Trên chuyến xe trở về đồn, Quế Anh cứ ngồi bần thần mãi. Có lẽ cô đã ngờ ngợ ra một điều gì đó qua tấm ảnh.
Buổi chiều, một cuộc họp được diễn ra. Quế Anh có nhiệm vụ ghi chép lại nội dung rồi tổng hợp lên file của đồn.
Cố Bảo Đăng và các điều tra viên đang ngồi phân tích tấm hình gia đình của nhà họ Hi. Còn Quế Anh, cô giống như người mất hồn, ngồi đó và mất tập trung.
“Cộc cộc”.
Ngón tay của Bảo Đăng gõ nhẹ xuống mặt bàn, đồng thời anh nghiêm giọng:
- Quế Anh! Em có đang chú ý không vậy?
Cô giật mình:
- A! Em…
- Em có biết nếu ghi chép bị thiếu sót thì sẽ dẫn đến hậu quả như thế nào không?
Những lời nói nghiêm khắc của anh không còn quá xa lạ với các đồng chí xung quanh. Nhưng với Quế Anh thì đúng là hơi cứng nhắc. Có lẽ ở trước mặt người khác, anh tỏ ra như vậy để không ai nghi ngờ mối quan hệ này chăng?
Cô bình tĩnh lại rồi gật đầu:
- Em xin lỗi! Em vẫn còn hơi sốc với tấm hình…
- Vụ án có nhiều bước ngoặt không ngờ tới, đương nhiên là ai cũng bất ngờ. Nhưng chỉ có riêng em lại để nó ảnh hưởng đến công việc.
Ngừng một chút, Bảo Đăng trầm giọng nói chậm lại:
- Hay là em không muốn nghi phạm bị bắt?
Quế Anh cau mày:
- Anh đừng có quá đáng! Em chỉ mất tập trung một chút thôi mà!
Cố Bảo Đăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577428/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.