Quế Anh chìa điện thoại ra cho Đổng Ninh xem.
Vụt một cái. Chàng trai một tay giữ vô lăng, một tay giật lấy chiếc điện thoại. Quế Anh còn chưa hiểu chuyện gì, cậu đã hạ kính cửa sổ xuống rồi ném ra ngoài.
Cô hoảng hốt, đôi mắt đen láy tròn xoe, miệng lắp bắp:
- Ơ? Đ-Đổng Ninh! Máy của em! Anh làm gì vậy!?
Thế mà Đổng Ninh vẫn cứ điềm đạm quay sang cười với cô. Khoé mắt cậu cong nhẹ, trông rất hiền lành:
- Anh xin lỗi. Anh lỡ tay làm rơi mất. Mai anh mua lại cho em cái mới.
- Lỡ tay? Rõ ràng là anh…!
Quế Anh khựng lại khi nhận ra cảnh vật ven đường vô cùng xa lạ. Cô hoảng hốt nhìn trước nhìn sau:
- Khoan đã! Đây là đâu? Anh chở em đi đâu vậy?
Quế Anh hoảng hốt bao nhiêu, Đổng Ninh lại bình tĩnh bấy nhiêu:
- Yên tâm đi, anh sẽ không làm hại em đâu.
- Nhưng anh đưa em đi đâu!?
Khóe môi của chàng trai khẽ cười, anh đạp mạnh chân ga để tăng tốc:
- Đi đến nơi mà chúng ta được ở bên nhau.
Sau hơn 1 tiếng di chuyển, xe dừng ở trước một căn nhà bốn tầng. Xung quanh nhà chỉ có đất trống, mọc toàn cỏ đại. Đổng Ninh xuống xe, đi vòng qua mở cửa.
Cậu giữ chặt lấy cổ tay, cùng cô đi vào trong nhà. Nói thật thì lực siết làm tay Quế Anh có hơi đau. Cậu ta làm vậy để cô không có cơ hội chạy trốn, mặc dù vốn dĩ cô cũng không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577431/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.