Cả cảnh sát lẫn chuyên gia tư vấn đều gật đầu:
- Đúng! Và cô có nhớ ai là người đã đưa lá thư ảo đó không?
- Ông bà chủ ạ!
Quế Anh giật mình nhận ra điều gì đó, nhưng rồi cô nhanh chóng nói tiếp:
- Mà tôi không nghĩ họ có liên quan gì. Bởi vì chính họ đã cứu tôi khỏi chết đuối năm đó. Còn nhận nuôi tôi suốt 10 năm. Nếu họ là hung thủ, sao lại cứu tôi làm gì? Chẳng phải tôi để chết đi thì sẽ có lợi hơn sao?
Viên cảnh sát cau mày. Anh lập tức lật lại những trang chi tiết của vụ án. Sau một hồi loạt xoạt, cắm mặt vào những trang giấy, anh ngẩng lên nhìn cô, nói:
- Ơ? Đội trưởng chưa nói với cô rằng chính anh ấy đã cứu cô sao?
Trong vài giây, Quế Anh tưởng mình nghe nhầm:
- Dạ? L-Là sao ạ?
- Đây, trong tài liệu có ghi. Tuy vụ án ở bờ biển phía Tây của tỉnh nhưng cảnh sát Tây Bắc lại thụ lý. Vì năm đó phía chúng tôi đang tập huấn, vô tình có mặt tại hiện trường. Và họ đã vớt được xác của 1 bé trai, đồng thời cứu sống được một bé gái. Bé gái đó là cô nhỉ?
Nghe đến đoạn này, Quế Anh hoang mang tột độ. Viên cảnh sát nói tiếp:
- Theo chúng tôi suy đoán, hai vợ chồng không phải là đã nuôi cô. Họ chỉ đóng vai như những “người canh gác”, giam lỏng và quan sát, đề phòng trường hợp cô đi kể chuyện với người khác… Nếu đi theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577421/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.