Sáng sớm hôm sau, cả hai thức dậy, dọn đẹp đồ đạc để chuẩn bị quay trở về đồn.
Cố phu nhân thấy đôi trẻ bước xuống cầu thang. Bà vừa bước đến vừa nói:
- Quế Anh xuống ăn sáng rồi hãy đi cháu ạ!
- A, chào buổi sáng bác ạ! Cháu sẽ ăn dọc đường cùng anh Bảo Đăng. Nếu bây giờ không xuất phát thì sẽ trễ mất ạ.
- Thôi, vậy cũng được!
Nói xong, Cố phu nhân nhìn sang phía con trai mình, thì thầm:
- Sao rồi? Hai đêm cùng nhau làm được gì không?
Bảo Đăng chỉnh lại cúc áo trên đồng phục cảnh sát của mình, bất lực đáp:
- Mẹ, chuyện đó để sau đi. Mấy nay em ấy gặp ác mộng, ngủ không sâu giấc.
- Thế à…
Lúc rời đi, Quế Anh quyến luyến với “nhà chồng tương lai” còn hơn là anh nữa. Đặc biệt là Cố phu nhân, luôn miệng dặn dò hai đứa thường xuyên về chơi, đợi ngày đẹp để bàn chuyện cưới hỏi.
Cả hai chuẩn bị lên xe, Bảo Đăng thấy cô bé Mộ Dung Nhã từ xa. Anh vội ngồi vào ghế lái rồi đóng cửa, không muốn dây dưa.
“Anh yêu! Khi nào quay lại nhớ mua kẹo lạc cho em đó!”
Chiếc xe chạy đi trong tiếng hét phía đằng sau. Quế Anh ngồi bên ghế phụ, hỏi:
- Sao mà con bé dính anh dữ vậy? Cứ như kiểu con bám bố ấy!
Bảo Đăng vừa lái xe vừa đáp:
- Lúc nhỏ nó khóc vì bị mẹ mắng, anh cho nó mấy viên kẹo lạc để nó ngậm miệng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577420/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.