Trời sắp tối rồi, sao anh còn đến đây nữa?Đổng Ninh thấy Quế Anh bước ra thì vội đưa cho cô mấy chiếc túi:
- Đây! Anh mới đi trung tâm mua sắm, tiện đường mua cho em ít quần áo với đồ ăn vặt!
- Trời! Cái này mà ít á?
Quế Anh chối đây đẩy. Cô bất lực, đành phải kéo Đổng Ninh đi ra ngoài để nói chuyện riêng:
- Anh này! Em rất cảm ơn tấm lòng của anh. Nhưng anh cứ đến chỗ làm việc tìm em vì chuyện cá nhân như vậy không hay lắm đâu!
Đổng Ninh buồn rầu, nhìn xuống đống đồ mình đang cầm rồi đáp:
- Biết sao giờ… Em ở đây 24/24. Muốn gặp em cũng khó…
Quế Anh nhìn đối phương như vậy cũng không nỡ. Từ lúc Đổng Ninh về nước đến giờ hai người chưa có dịp tiếp xúc nhiều. Mà đây còn là một người mà cô coi trọng, là người bạn thơ ấu đã tô vẽ lên màu sắc trong tuổi thơ của cô.
- Haizz, vậy anh muốn đi ăn chút gì không? Em vừa xong việc rồi.
Đổng Ninh cười tươi rói, mừng đến mức át đi cả vẻ dịu dàng mọi ngày:
- Th-Thật hả? Cấp trên của em sẽ không nói gì chứ?
- Em sẽ gọi điện báo anh ấy một tiếng. Dù sao anh ấy cũng đang bận đi họp đại diện cho đồn, không cùng em ăn tối được.
Nghe đến việc báo cho Cố Bảo Đăng, Đổng Ninh khựng lại một nhịp. Anh không nói gì, chỉ gật nhẹ đầu ra hiệu “ừm, cũng được”.
Quế Anh đứng đó, vừa bấm điện thoại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577422/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.