Mai bác sẽ cho người dẫn cháu đi mua đồ. Phải ăn mặc đẹp để cho người khác thấy con dâu tương lai của Cố gia không hề tầm thường!
Ngồi nói chuyện với Cố phu nhân mà Quế Anh rất ngại ngùng. Cô chỉ dám ngoan ngoãn "dạ” vài ba tiếng. Bù lại, Cố phu nhân rất hiền hòa và biết cách cư xử. Chả trách vì sao bà có thể quán xuyến hết mọi việc lớn nhỏ trong khuôn viên Cố gia. Hóa ra không phải người có tiền nào cũng xấu tính như trong sách báo và truyện cổ tích miêu tả. Phải ra ngoài nhiều mới mở rộng tầm mắt được.
Giải thích xong các việc cần làm ngày mai, Cố phu nhân liếc nhìn đồng hồ rồi nói:
- Mà cũng đến giờ ngủ rồi, lên phòng nghỉ thôi.
Quế Anh nghe lời đi theo Cố phu nhân lên phòng riêng cho khách đã được chuẩn bị sẵn. Nào ngờ cánh cửa lại có vấn đề, không mở ra được.
- Chết thật, các căn phòng khác trong nhà đều đang tu sửa mất rồi.
Nói rồi Cố phu nhân kéo tay Quế Anh đi đến cuối hành lang. Mà nơi đó là phòng của ai thì cô cũng biết rõ. Nghĩ đến đây, Quế Anh đỏ mặt:
- T-Từ từ đã bác ơi! Cháu mới ở đây đêm đầu… như này có vẻ không hay lắm…
Cố phu nhân vừa đáp vừa gõ cộc cộc vào cửa:
- Có gì mà không hay? Cứ làm quen dần đi, sau này đỡ bỡ ngỡ!
"Cạch”
Cánh cửa phòng được mở ra. Bảo Đăng còn chưa hỏi chuyện gì thì Cố phu nhân đã nhanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577417/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.