Giữa màn đêm tĩnh mịch, Quế Anh một mình đi dọc hành lang. Nơi này rộng lớn và xa hoa, không ngờ Cố gia lại có một nơi lộng lẫy như thế.
Quế Anh mò mẫm mà không biết mình đang đi đâu giữa những ánh đèn vàng mờ ảo. Cô hoàn toàn lạc lối trong cái hành lang tưởng chừng như là vô tận này. Hai bên là hai dãy phòng, mỗi phòng đều đánh số thứ tự. Xui rủi, cô còn không mang theo điện thoại để gọi cho Bảo Đăng.
Quế Anh cố gắng nheo mắt nhìn, cô muốn tìm căn phòng phía cuối hành lang. Đó chính là phòng của Cố Bảo Đăng. Căn biệt thự này to, cô phải đi một lúc thì mới đến được cánh cửa cuối cùng.
- Phù… Nhớ lúc đầu chỗ này có rộng đến mức này đâu nhỉ…
Đứng trước cửa, Quế Anh thở hồng hộc. Cô đợi cho bản thân đỡ mệt rồi đưa tay lên gõ cửa. Bỗng bàn tay thon thả khựng lại. Cô sực nhớ, đang là nửa đêm, không nên làm ồn đánh thức người khác. Nghĩ vậy, cô khẽ đưa tay vặn tay nắm cửa, cố gắng không phát ra tiếng động, may là nó không khóa.
Cánh cửa vừa mở ra, đập vào mắt Quế Anh là một người đàn ông đang ngồi trên giường, cầm dao đâm lia lịa một cái gì đó. Máu từ bên dưới phun ra như mưa, nhuộm đỏ cả chiếc giường trắng tinh. Hắn ta cứ giơ hung khí lên cao, dùng hết sức đâm thật mạnh xuống. Đứng xa mà nghe rõ cả tiếng “phập, phập”.
Quế Anh tím tái mặt mày, cả cơ thể cứng như cục đá.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577418/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.