Trong mắt anh, em lúc nào cũng là con nít hết.- Ủa chứ không phải là do anh già hả? Hí hí!
- Quế Anh! Em-
“Renggg”.
Hai người đang nói cười thì bỗng điện thoại Bảo Đăng reo lên. Sau khi anh bắt máy, cũng vừa lúc Mộ Dung Nhã chạy đến. Cô bé thở hồng hộc nói:
- Phù… cuối cùng cũng tìm được rồi… cái nhà gì mà to quá…
Bảo Đăng đang nói chuyện gì đó rất quan trọng nên không dừng lại được. Còn Quế Anh, cô đã sớm biết nên đối phó với Dung Nhã như thế nào.
- Em tìm tụi này có việc gì thế?
Dung Nhã trề môi:
- Ai tìm chị? Tôi tìm anh yêu của tôi!
- Anh ấy đang bận. Cơ mà… em có nghĩ mình nên đổi cách xưng hô không?
- Xí! Tôi yêu ai thì tôi gọi người đó như vậy! Chẳng có gì sai trái cả!
- Ừ, sẽ không sai nếu như anh ấy chưa có chủ!
Giọng điệu của Quế Anh khiến Dung Nhã vô cùng khó chịu. Đợi đến khi Bảo Đăng cúp điện thoại, cô bé lập tức dùng giằng chạy đến bên:
- Anh yêu! Anh tìm đâu ra cái chị đó vậy?.. Bộ tình cảm chục năm qua của em trao anh chưa đủ hả?
Lần này chỉ có 3 người. Quế Anh không nể mặt ai nữa. Cô bất ngờ bước đến, thẳng tay kéo mặt anh xuống rồi đặt lên bờ môi đó một nụ hôn.
Dung Nhã sốc một thì Bảo Đăng sốc mười. Anh chớp nhẹ đôi mắt, tim đập loạn xạ. Lần đầu để người khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577416/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.