Những người dư thừa đã đi khuất bóng. Văn phòng cảnh sát chỉ còn lại vỏn vẹn ba người. Bảo Đăng thì không hiểu chuyện gì trong khi hai người còn lại đề huề gặp mặt:
- Ô? Quế Anh đấy ư? Em lớn quá anh không nhận ra! Mà sao em lại ở đồn cảnh sát vậy?
- Em làm việc ở đây. Còn anh?
- Anh vừa trở về nước. Muốn mở một xưởng ở gần đây để xuất khẩu! Định đến đồn cảnh sát hỏi thủ tục xin giấy phép sản xuất! Không ngờ gặp em ở đây thật là trùng hợp!
Nhìn cả hai vuốt tay vuốt vai nhau, Bảo Đăng ngứa mắt nói chen vào:
- E hèm! Muốn hỏi gì thì mong cậu cũng đừng đến vào giờ này chứ!
Tới đây, hai người mới chú ý đến Bảo Đăng. Quế Anh giới thiệu:
- À, anh Đổng Ninh! Đây là Bảo Đăng, cấp trên của em!
- Chào! Tôi là bạn thời thơ ấu của Quế Anh.
Đổng Ninh có một nụ cười dịu dàng khiến ai cũng có thiện cảm, nhưng sao Cố Bảo Đăng đây lại thấy khó chịu thế này? Trước lời chào thân thiện, anh chỉ gật đầu một cái rất qua loa rồi quay sang trầm giọng nói với cô gái:
- Còn không mau về phòng mà ngủ đi? Sáng mai còn phải đi dự phiên toà trên thành phố nữa!
Bảo Đăng cau có như ông cụ. Quế Anh vừa gặp bạn cũ đã phải giấu đi niềm vui, miễn cưỡng nghe theo.
- Được rồi. Cậu ngồi đi. Chúng ta vào vấn đề chính luôn.
||||| Truyện đề cử: Sư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577406/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.