Phiên tòa diễn ra cả buổi sáng. Có rất nhiều người đến để xác nhận, làm nhân chứng,... Tuy Thượng tướng Hoàng đã thừa nhận thiếu sót trong quá trình điều tra của hơn 10 năm trước, nhưng phán quyết cuối cùng vẫn chưa được đưa ra. Ông ấy quả thật là cố tình đẩy nhanh tiến độ vụ án để được lên chức sớm, nhưng các vụ án sau đó đều chuẩn chỉnh và rất tỉ mỉ, cũng coi như là lấy công chuộc tội. Bên phía toà án sẽ họp lại về mức án, trước mắt, Thượng tướng phải chuẩn bị tiền để đền bù cho gia đình cậu bé 18 tuổi đó. Dự kiến là sẽ khoảng 20 tỉ.
—-----------------
Quế Anh và Bảo Đăng đi vào thang máy của một căn chung cư đã cũ. Vừa đi, vừa bàn chuyện:
- Em thấy 20 tỉ to lắm đấy anh ạ! Gom bao nhiêu cho đủ đây!
Bảo Đăng bấm nút thang máy rồi cho tay vào túi quần của bộ đồng phục cảnh sát. Anh đáp:
- Nếu em là người nhà nạn nhân thì sẽ nghĩ khác. Hơn chục năm, danh dự đã mất, nỗi đau vẫn còn đó. Đền bù bao nhiêu cho đủ?
- Anh nói cũng có lý. Cậu bé đó mới bước vào đời, còn cả một tương lai phía trước…
Khoé môi Bảo Đăng nhếch lên:
- Chẳng phải em cũng đang ở độ tuổi gần đó hay sao? Cái độ tuổi mà “mới bước vào đời” ấy.
- Xí! Ý anh là em đang 20 nên non choẹt ấy hả? Ừ đúng đúng! Còn anh là một ông già!
- Em-
“Ting/ Renggg Renggg”
Tiếng thang máy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577407/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.