Ngay sáng hôm sau, hai người lại dậy sớm lên thành phố để tìm manh mối. Tuy đã đoán lờ mờ ra nhưng vẫn chưa có chứng cứ, khó có thể tố cáo công khai. Lần này họ tìm đến những viên cảnh sát đã tham gia vào vụ án năm đó…
- Ơ… Đ-Đại tá Cố… cậu nói vậy là đang nghi ngờ Thượng tướng đấy!?
Hai vị cảnh sát đoán chừng hơn Bảo Đăng khoảng 5- 7 tuổi. Đột nhiên bị tìm đến vào sáng sớm khiến họ có chút bất ngờ.
Tuy họ tỏ ra hơi khó chịu nhưng Bảo Đăng vẫn kiên nhẫn:
- Không ạ. Tôi không dám. Chỉ là tôi muốn thu thập thêm thông tin. Chuyện đánh mất mẫu vật quan trọng như vậy, hẳn các vị đây vẫn còn nhớ vì sao nhỉ?
Hai người nhìn nhau rồi trả lời:
- Tại sao tôi phải cung cấp thông tin cho cậu?
- Bởi vì tôi nghĩ vụ án đó chưa được điều tra triệt để.
- Nhưng cậu bé đó đã bị tử hình! Cậu lật lại hồ sơ làm gì cho tốn công? Hay… ý cậu là Thượng tướng Hoàng cố tình làm mất vật chứng? Cậu định phản bội ông ấy à?
Bảo Đăng kiên định đáp:
- Tôi không phản bội ai cả! Tôi chỉ muốn tìm hiểu sự thật... Các vị cũng là những cựu điều tra viên xuất sắc. Phải đặt lí trí và sự thật lên hàng đầu. Mong các vị hiểu cho.
Hai viên cảnh sát cũng không có ý định giấu diếm, đành kể:
- Haizz, đúng là lúc đó phía sở đã bất cẩn đánh mất mẫu t*nh tr*ng. Chúng tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577404/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.