Ngày hôm đó, Bảo Đăng nhanh chóng làm nhanh các loại sổ sách. Vừa hết ca trực là anh cùng Quế Anh đi vào thành phố một chuyến. Buổi tối, hai người hẹn được vị luật sư đã bào chữa cho cậu bé 18 tuổi năm đó…
Tại một cà phê yên tĩnh, vị luật sư lúc này đã về hưu, liền trả lời:
- Quả thật là cậu bé ấy đã kháng cáo. Nhưng đã bị phía cảnh sát bác bỏ.
Quế Anh ngồi cắm cúi ghi chép lại. Bảo Đăng hỏi tiếp:
- Vậy bên phía gia đình phản ứng sao ạ?
- Họ rất tin tưởng con mình. Liên tục nói rằng cậu bị oan và đã bị ép cung.
Quế Anh dừng bút, ngẩng đầu:
- Ép cung?
Vị luật sư nhìn cô rồi ôn tồn giải thích:
- Nghĩa là trong quá trình hỏi cung, người bị lấy lời khai đã bị ép khai sai thông tin mà họ biết.
Nếu đây là sự thật, vậy Thượng tướng Hoàng rõ ràng đã quá tắc trách trong quá trình làm việc. Quế Anh chưa kịp ngẫm, Bảo Đăng đã chen vào:
- Có thể vì nhanh chóng muốn phá án nên ông ấy đã không kiểm soát kĩ quy trình tra thẩm, vô tình không để ý việc các viên cảnh sát khác đã ép cung cậu bé.
Luật sư nhăn đôi lông mày khiến trán ông hiện lên đầy nếp nhăn, tỏ ra khó chịu:
- Đại Tá Cố! Lúc đầu tôi đến đây vì nghĩ rằng cậu thật sự muốn theo đuổi sự thật! Cho dù có là sự thật tàn nhẫn đến thế nào đi nữa!
Quế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577403/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.