Vừa lúc này, cấp dưới Trần Doanh bước vào, Bảo Đăng liền bỏ đi về phòng. Đợi sau khi nghe tiếng đóng cửa, Trần Doanh mới sấn tới hỏi Quế Anh:
- Cô mới bị đội trưởng mắng đúng hơm?
Quế Anh tặc lưỡi:
- Không biết ổng nghĩ gì trong đầu nữa! Có chuyện mà không chịu điều người đi tìm hiểu!
Tuy Trần Doanh chưa hiểu chuyện gì, nhưng cậu khá rõ tính khí của Bảo Đăng:
- y da! Đội trưởng kĩ tính. Chừng nào đó là một vụ án rõ ràng và được cấp trên gật đầu thì anh ấy mới được dùng nhân lực của đồn cảnh sát. Dăm ba cái nghi ngờ vô căn cứ hay gì đó thì không đủ cơ sở để điều người đi đâu!
- V-Vậy à… tôi cứ tưởng…
- Tưởng có chức đội trưởng là muốn làm gì thì làm à? Ha ha, cô đơn thuần quá rồi đó!
Hèn chi Bảo Đăng cứ nhấn mạnh việc đó là vụ án không thuộc tỉnh của mình. Quế Anh hiểu ra, là do mình quá hấp tấp khi bảo anh ấy phải làm này làm nọ.
- Haizz, mà ảnh khó tính như thế cũng phải thôi. Già rồi, 32 tuổi rồi chứ ít gì. Chắc cũng hơn cô khoảng chục tuổi nhỉ?
Hai con mắt của cô gái tròn xoe:
- Hả? B-Ba mươi hai? Hơn tôi tận 12 tuổi cơ á? Sao nhìn trẻ thế?
- Haizz, cũng may là nhìn trẻ đẹp đó. Chứ chừng đó mà vẫn chưa cưới là bị xì xầm nhiều lắm. Chắc do vết thương tâm lý quá lớn.
Câu thở dài của Trần Doanh làm cho Quế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577402/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.