Mặt trời quá đỉnh đầu, Cố Bảo Đăng và Quế Anh trở về khu vực gần biên giới. Bước vào đồn, cả hai nhìn thấy một số cảnh sát hình sự từ sở cảnh sát của thành phố. Họ đang ngồi nói chuyện và lập tức đứng dậy khi thấy Bảo Đăng bước vào:
- A Đại tá Cố đây rồi. Chúng tôi từ sở đến tìm anh mà nghe tin anh về sở, ngồi đợi nãy giờ nè.
- Ha ha! Trùng hợp vậy sao? Các anh tìm tôi có việc gì thế?
Mọi người nghiêm túc ngồi xuống ghế để bàn bạc. Thấy Quế Anh vẫn đứng, Bảo Đăng đưa tay kéo nhẹ cổ tay của cô với hàm ý “cô cũng ngồi đi”. Tuy ánh mắt và lời nói của anh ấy vẫn đang dán vào các đồng nghiệp, nhưng vẫn dành ra một sự chú ý nhất định cho Quế Anh khiến cô cảm thấy thật ấm áp.
Có lẽ cô đã gặp được một người mà mình có thể tin tưởng. Từ khi biết nhận thức, Quế Anh đã thấy mình ở trong trại trẻ mồ côi, đến cái họ cũng không biết. Trần Quế Anh? Hay là Phạm Quế Anh? Không rõ…
Năm 10 tuổi, ông bà chủ cứu cô khỏi một vụ chết đuối. Sau đó họ nhận nuôi cô và tự xưng là ông bà chủ chứ không phải bố mẹ nuôi như bao người khác. Tuy họ không đánh đập nhưng lại giam lỏng cô trong khu vực nhà và bờ biển. Tuyệt đối không cho tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Có được đi đâu thì là chỉ cắp sách đến trại trẻ để tiếp tục học lớp học tình thương miễn phí, và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577401/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.