Buổi sáng đầu tiên sau khi vào làm, Cố Bảo Đăng dẫn Quế Anh đi đến sở cảnh sát của thành phố để chào các viên chức cấp trên một tiếng. Nói gì thì nói, dù là trợ lý riêng nhưng vẫn phải báo cáo, bởi vì cô sẽ phụ anh ghi chép các thông tin liên quan đến vụ án.
Hai người gõ cửa phòng của Thượng tướng Hoàng, một cảnh sát cấp cao đã phá được rất nhiều vụ án lớn nhỏ trong thành phố trước khi được điều về chăm lo sổ sách.
“Vào đi”
Nghe giọng nói ôm đồm phát ra từ bên trong, Quế Anh đã tưởng tượng ra một viên cảnh sát lớn tuổi và lão làng.
Quả thật đúng như cô nghĩ, Thượng tướng Hoàng tóc đã điểm bạc. Ông đang ngồi trên bàn làm việc với mớ giấy tờ.
Sau khi nghe giới thiệu, Thượng tướng và hai người ngồi trò chuyện một lúc. Nhắc đến mấy chiến tích trong ngành, ông không quên khen:
- À, tôi đã xem hồ sơ vụ án hợp tác cùng phía Tây Bắc của các anh. Đã tìm ra hung thủ và chờ ngày xét xử tại tòa. Đại tá Cố, cậu giỏi thật đấy. Quả thật là “thiên bất dung gian. Lưới trời lồng lộng, thưa mà khó thoát”. Ha ha ha!
Bảo Đăng điềm đạm trả lời:
- Thượng tướng quá khen. Cũng nhờ gợi ý của Quế Anh cả. Ngay từ đầu vụ án bế tắc một phần là do tôi chưa nghĩ thấu đáo.
Quế Anh được dịp nở lỗ mũi. Cô chỉ dám yên lặng ngồi nghe. Bảo Đăng lại tiếp lời:
- Lần này coi như tôi may mắn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577400/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.