Quế Anh ngồi ở đó ăn cơm, vô tình nghe được vài câu trong cuộc trò chuyện ở đồn. Hình như họ đang vướng phải một vụ nào đó.
“Đội trưởng, các chủ tiệm hoa trong phạm vi đều có bằng chứng ngoại phạm”.
“Được. Cậu gửi ghi âm và bản ghi chép cho tôi để ngày mai còn lên họp với công an thành phố một chuyến”.
“Vụ này khó nhỉ? Bây giờ manh mối bị đứt đoạn luôn rồi“.
“Thôi, mai điều tra tiếp. Cậu đi nghỉ đi. Chút nữa tôi sẽ nghiên cứu sau”.
Các điều tra viên rời đi. Văn phòng chỉ còn lại hai người. Quế Anh vừa nhai vừa hỏi:
- Bộ mấy anh đang tìm hiểu vụ gì hả?
- Ừ. Án mạng.
Câu nói cụt ngủn của Cố Bảo Đăng khiến cô gái rợn tóc gáy. Hoá ra chỗ này là nơi điều tra các vụ án giết người trong khu vực trải dài từ rìa thành phố đến tận biên giới.
Người đối diện với cô chắc hẳn đã gặp rất nhiều tên sát nhân máu lạnh. Quế Anh nuốt ực miếng cơm vì rén. Cô không dám hỏi gì thêm. Trong lúc ngẫm nghĩ về vụ án, Bảo Đăng buộc miệng hỏi:
- Này… cô là con gái, cô nói thử xem. Nếu thích hoa, liệu cô có mua nó để làm quà tặng cho người khác không?
Quế Anh khá bất ngờ vì câu hỏi nhưng có thể nhanh chóng trả lời:
- Tùy trường hợp! Nhưng tặng quà thì phải xem xem có phù hợp với đối phương không chứ! Đâu phải ai cũng có thời gian chăm sóc hoa!
Bảo Đăng gật gù suy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577397/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.