Vậy là chẳng mấy chốc, Bảo Đăng đã tập hợp đội điều tra lại và tổ chức một cuộc họp trong đêm, sớm hơn dự định với công an thành phố. Anh định mang Quế Anh theo, tiện đường gửi cô cho bên bộ phận khác thụ lý, giúp cô tìm đường trở về với gia đình.
Nhưng khó khăn lắm mới thoát được khỏi Hi Thành, dễ gì cô quay trở lại làm đồ chơi cho hắn? Quế Anh một mực từ chối. Xin rằng hãy để cô ở lại, sau khi tin đồn do Hi Thành bịa đặt thưa bớt, cô sẽ tự động rời đi.
Do đang có hướng giải quyết mới cho vụ án, Bảo Đăng không muốn dây dưa, đành tạm thời đồng ý. Anh cùng các cấp dưới rời đi không một chút chần chừ. Trong đồn chỉ còn Quế Anh và một vài hạ sĩ đang có phiên trực.
Rạng sáng ngày hôm sau, Cố Bảo Đăng và các điều tra viên trở về sau một đêm dài căng thẳng ở trung tâm thành phố.
Anh vào cửa và thấy Quế Anh nằm ngủ trên ghế mới sực nhớ ra là còn việc chưa giải quyết xong. Tiếng ồn ào của các đồng chí cảnh sát cũng không thể làm cô thức giấc. Bảo Đăng liền cúi xuống, định gọi Quế Anh dậy thì bị một viên cảnh sát trẻ tên là Trần Doanh cản lại:
- Đội trưởng! Cô ấy vừa chợp mắt được một lúc thôi!
Bảo Đăng thấy lạ liền quay sang nhìn Trần Doanh:
- Cô ta làm gì mà cả đêm không ngủ?
Cậu ta gãi đầu:
- Hì, chắc do hợp cạ nên tụi em đã trò chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577398/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.