Quế Anh lại lần nữa phải trốn chạy. Hết cách rồi, họ không chịu nghe cô giải thích, nếu đứng lại thì sẽ bị đem về cho Hi Thành hãm h***, còn phải tiếp tục bị ông bà chủ đay nghiến.
Khi chạy, vết sẹo dưới lòng bàn chân lại nhức. Đây là báo hiệu của điều gì chăng? Hay chỉ đơn giản là bị rách vết thương cũ?
- Nó kìa! Bắt lấy nó!
Một tên hét lên khi thấy Quế Anh đang nấp ở phía xa. Mấy ánh đèn pin đồng loạt chiếu về phía cô. Vậy là cô gái nhỏ lại phải tiếp tục chạy trong tiếng la hét ở phía sau.
Xung quanh tối đen như mực nhưng phía trước lại có ánh sáng. Nơi đó khá lớn, nhìn giống như một đồn cảnh sát. Quế Anh mừng rỡ vừa chạy vừa kêu cứu.
Một người nghe tiếng liền bước ra. Anh ta có một thân hình cân đối và một chút cơ bắp. Bộ quân phục khiến anh trông mạnh mẽ và vững vàng hơn.
Quế Anh như tìm được một chỗ tựa khi đang chênh vênh. Cô lập tức chạy đến nấp vào tấm lưng của anh rồi thở hổn hển:
- G-Giúp tôi với… bọn họ… bọn họ muốn bắt tôi…
Ngay lúc này, mấy người đàn ông kia chạy đến, tay cầm đèn pin chỉ trỏ:
- Hay rồi! Tự giao nộp mình cho cảnh sát! Đồ ngu!
- Mày bước lại đây!
Thấy người dân có vẻ hung hăng, viên cảnh sát liền nói:
- Mọi người bình tĩnh. Có gì vào trong trình bày, không được gây náo loạn ở khu vực này.
Mấy tên đàn ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577396/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.