🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

6.



“Tiểu Châu, sao con lại quay về?”



Giọng nói Diệp Sầm không nén được sự kinh ngạc.



“Nhớ nhà thì trở về, không phải lời mẹ từng dặn à?”



“Giờ con về thì mẹ lại ngạc nhiên thế.”



Khóe môi anh ta khẽ nhếch lên, như cười như không.



“Là con không được về nhà này, hay là mẹ đang làm chuyện gì mờ ám?”



Từng câu đều gọi “mẹ”, nhưng từng chữ như găm cả gai nhọn.



Tôi nghe mà cau mày.



Từng có thời gian quan hệ giữa Thẩm Diệp Châu vô cùng căng thẳng, tốt xấu vẫn gọi một tiếng “mẹ”.



Hiện giờ tiếng “mẹ” cũng chẳng muốn gọi, nhưng lại xưng hô với cha mẹ Tưởng Điềm là cha mẹ.



Mấy năm qua rốt cuộc còn xảy ra chuyện gì…



“Phu nhân.”



Thường Bân đột nhiên vội vã đi về phía sau tôi.



Suy nghĩ bỗng bị cắt ngang, tôi nghi ngờ quay lại.



Diệp Sầm nằm trên sofa gỗ lim, hô hấp dồn dập, gương mặt luôn bình tĩnh trở nên xanh mét.



Tôi không khỏi lo lắng.



Vì Thường Bân vừa đi, nên tôi cảm giác xung quanh bỗng trở nên bức bách.



Thậm chí tôi còn ngửi thấy được mùi rượu nhè nhẹ trên người Thẩm Diệp Châu.



Đối với tôi, khoảng cách này quá nguy hiểm.



Đổi lại ở địa điểm khác, tôi có thể bình tĩnh đập phá.



Chỉ duy ở Thẩm gia, diễn trò trước mặt Diệp Sầm, tôi không thể nào cười cợt hay tức giận chửi mắng.



Khiến tôi trở thành chú hề rẻ rúng hơn.



Tôi coi như không có chuyện gì xảy

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuyen-vuot-gio-mua/2698452/chuong-3.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Thuyền Vượt Gió Mưa
Chương 3
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.