Cảnh báo: Chương này rất khiến người khác tức tới mức muốn ói máu khi đọc, editor đã vừa edit vừa như vậy, mong mọi người chuẩn bị tinh thần trước =)))
_______________________
Như Ý quỳ xuống, chân thành cầu xin: "Ta biết Linh Thủy bây giờ đã là người của chàng, dù chàng đối xử với nàng ấy như thế nào thì cũng không ai dám dị nghị trước mặt chàng, nhưng chàng tốt xấu gì cũng nên suy nghĩ cho Linh Thuỷ một chút, trinh tiết quan trọng nhất của nữ nhân nàng cũng đã đem cho chàng, nhân sinh ngày sau của nàng vẫn còn rất dài, nếu chàng đã nhất quyết muốn có được Linh Thuỷ, vậy tại sao không nạp nàng ấy?"
Những lời này của Như Ý rất hợp tình hợp lý, khiến Dương Hoàn không có cách nào để phản bác.
"Là Linh Thủy muốn ngươi đến đây cầu xin với ta sao?" Dương Hoàn nhìn Như Ý, biểu tình lúc này đã vô cùng doạ người.
"Không có, Linh Thủy không hề biết chuyện này, đây là ý của một mình ta, bởi vì nhìn Linh Thuỷ như vậy rất khiến người khác phải đau lòng cho nàng. Gia, chẳng lẽ chàng một chút cũng không cảm thấy đau lòng sao?"
Dương Hoàn nghe xong, lạnh lẽo liếc Như Ý một cái, sau đó bước nhanh ra khỏi phòng.
"Vì cái gì mà chàng cứ nhất quyết không chịu thừa nhận mình thích Linh Thủy?" Như ý vô lực ngồi xuống đất, lẩm bẩm tự hỏi.
.......
Bên trong hậu viện đầy ấp hoa nở rộ, có một thân ảnh đang cô đơn lẳng lặng đứng ở xa kia.
Ánh mặt trời lúc này không ngừng chiếu lên khuôn mặt tái nhợt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuy-co/246525/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.