Một tuần đã trôi qua. Mỗi ngày đều đặn, sáng tôi chở Lạc Lạc đi tập vật lý trị liệu, sau đó ghé qua nhà để thăm con. Chiều giúp Lạc tập đi ở nhà, tối tôi ở lại với anh ấy. Như có biệt dược thần kỳ, Lạc Lạc tiến bộ rõ rệt, anh đã đứng được lâu hơn, đi được nhiều bước hơn. Bác sĩ nhận xét rằng khả năng hồi phục của Lạc rất khả quan. Mẹ Lạc cũng nhờ thế mà khỏe hẳn ra, bà đã đi lại được dễ dàng hơn mặc dù vẫn phải tái khám và uống thuốc. Cô Ba thì phụ trách cơm nước, chợ búa. Tôi đã nghỉ làm hơn một tuần rồi. Thôi kệ, sức khỏe của Lạc Lạc vẫn quan trọng hơn. Hôm nay, Mạnh Kha gọi điện kêu tôi về nhà có chuyện để bàn bạc. Tôi linh cảm có điều gì đó sẽ xảy ra nên cũng chuẩn bị tâm lý. Tôi nói sẽ về nhà hai ngày, Lạc Lạc có vẻ buồn nhưng anh hề cản tôi. - *Em không có ở đây, anh cũng phải tập luyện đúng giờ đó, nghe chưa? Anh mà lười biếng là em sẽ phạt anh đó*! Lạc cười hiền hòa. Tôi thích nhất là nụ cười này của Lạc, nó khiến người ta an tâm vô cùng. Tôi đặt môi mình lên môi Lạc Lạc hôn anh rồi rời đi. Lạc vẫn chưa muốn buông tôi ra nhưng rồi anh hiểu rõ tôi phải về nhà với gia đình nên buông tay. Tôi dặn dò mẹ Lạc và cô Ba rồi vội vã lên xe. Trái với sự lo lắng của tôi, Mạnh Kha đang ẳm con trên tay, tươi cười đón tôi. Tôi đón lấy thằng bé trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-gia/3572475/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.