🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Sau một hồi xoa bóp hai chân cho Lạc Lạc, tôi đẩy anh ra ngoài để cùng ăn cơm với gia đình. Lâu lắm rồi tôi mới có một bữa cơm gia đình đông vui như thế này. Cậu út vui vẻ đưa cho tôi số tiền lúc đầu ba tôi đã nộp cho bệnh viện hôm cấp cứu Lạc Lạc nhưng tôi đã từ chối. Cậu và mẹ Lạc cứ ái ngại dúi tiền vào tay tôi. Tôi nhìn Lạc rồi nói với cậu:<code>- *Con không nhận lại số tiền này đâu. Cứ xem như con gửi cho Lạc Lạc giữ, khi nào cần con sẽ lấy lại*. Người mẹ cùng cậu nhìn tôi rồi nhìn Lạc Lạc. Anh ấy lúng túng không biết nói gì. Cậu út nói cho tôi biết chuyện ông bà ngoại vừa bán một phần đất của Lạc nên cũng đủ để chi trả. - *Gia đình của cậu đã nhờ con rất nhiều rồi, lần trước là cậu còn lần này là Lạc Lạc. Gia đình cậu không thể báo công cho con được thì cũng phải hoàn lại số tiền nhà con đã bỏ ra, như vậy mới đúng đạo*. Cậu út ôn tồn nói nhưng tôi vẫn lắc đầu: - *Cậu ơi, sức khỏe của Lạc Lạc mới là điều quý giá nhất đối với con. Còn tiền bạc thì mình có thể làm ra được mà. Cậu và mẹ hãy để cho con làm một chút gì đó cho Lạc Lạc như thế con mới an tâm*. Mọi người nhìn tôi rồi nhìn Lạc Lạc, rồi như đã hiểu hết tâm ý của nhau nên không ai nói thêm điều gì nữa, gói tiền cũng nằm yên trên bàn. Lạc Lạc đang nắm chặt lấy bàn tay tôi, chắc anh

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-gia/3572474/chuong-37.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Thức Giả
Chương 37: Viên thuốc an thần của tôi
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.