Tôi ngồi xem các chứng từ của công ty mà mệt mỏi, mắt muốn díu lại. Cả tuần nay con trai tôi bị viêm phổi phải nằm viện, tôi vừa chăm con, vừa phải làm việc nên đầu óc quay cuồng, thân thể rã rời. Một giấc ngủ ngon lành đối với tôi bây giờ cũng là một điều xa xỉ.
Chợt có chuông điện thoại reo, tôi uể oải bắt máy. Đầu dây bên kia là giọng của cậu út, tôi tỉnh người vì giọng hoảng hốt của cậu:
- Khả Di à, hai ngày rồi Lạc Lạc nó không chịu ăn cơm, cũng không chịu tập vật lý trị liệu, nó cứ nằm trên giường mãi.
- Sao vậy cậu? – Tôi hốt hoảng hỏi.
- Nó nói là không có kết quả gì đâu, nó tàn phế rồi! Nhưng cậu nghĩ là chắc cả tuần rồi con không đến nên nó mới bi quan, chán nản như vậy đó!
Trời ạ, sao lại như thế? Tôi vội nói lí do cho cậu út biết nhưng cậu đã nài nỉ tôi sắp xếp thời gian để đến khuyên Lạc Lạc. Tôi hứa với cậu rồi vội vàng giao việc lại cho trợ lý, gọi điện báo cho chồng rồi tôi chạy về nhà. Con trai tôi đã khỏi bệnh nhưng bé vẫn cần được chăm sóc, tôi đã nhờ cô Lan giúp tôi chăm sóc con, xếp vội một bộ quần áo rồi chạy xe đến nhà Lạc. Cả nhà nhìn thấy tôi đến, ai nấy đều mừng rỡ. Mẹ Lạc mắt đỏ hoe, khuôn mặt buồn bã. Cậu út nói cho tôi biết tình hình của Lạc:
- Bây giờ nó cứ nằm trên giường, lấy khăn che mặt lại, ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-gia/3572473/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.