🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Tôi cảm thấy cả người nặng trịch, nóng ran như đang nằm trong một biển lửa, hai tay chới với, tôi hét lên khản cả cổ nhưng không ai nghe, không có ai nắm lấy tay tôi cả. Tôi vùng vẫy trong tuyệt vọng. - *Khả Di, Khả Di, tỉnh dậy đi em*! Ai đó đang lay người tôi, tôi tỉnh giấc, mở mắt ra, toàn thân ê ẩm, cổ họng đau rát. Mạnh Kha đang ngồi trước mặt tôi, nhìn tôi một cách lo lắng. - *Em bị bệnh rồi, ngồi dậy rửa mặt rồi anh chở đi bác sĩ*! Mạnh Kha đỡ tôi ngồi dậy, người tôi nóng ran. Anh dìu tôi vào toa lét rồi lấy sẵn quần áo cho tôi thay, sau đó bế tôi ra xe. Trời đã sáng, xe cộ tấp nập, tôi hỏi chồng bằng giọng khàn đặc: - *Em bị sốt lúc nào vậy anh*? - *Lúc gần sáng, anh nghe em rên rồi lăn qua trở lại, rờ lên trán thấy nóng quá. Chắc là em làm việc quá sức đó*. Tôi ngả người vào ghế, đầu óc đau buốt, cơ thể này hình như không còn của tôi nữa. Đến nơi, Mạnh Kha dìu tôi vào phòng khám, đây là vị bác sĩ thân quen của gia đình tôi. Sau khi khám xong, bác sĩ nói tôi bị cảm sốt, viêm họng và suy nhược cơ thể nên tiêm thuốc và kê đơn cho tôi ba ngày thuốc, dặn tôi tránh nắng, tránh mưa, không được làm việc quá sức. Mạnh Kha chở tôi về nhà rồi dìu tôi vào phòng. Tôi ngả phịch xuống gường như một bao gạo, tay chân rã rời. Chồng tôi lấy thuốc cho tôi uống rồi nấu cháo cho tôi ăn. Tôi thiếp đi

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-gia/3572476/chuong-39.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Thức Giả
Chương 39: Ân sâu nghĩa nặng
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.