🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Bữa cơm hôm ấy thật là vui vẻ, ấm cúng. Lâu lắm rồi tôi mới được ăn một bữa cơm gia đình ngon đến vậy. Lạc Lạc cười nói luôn miệng, cứ luôn tay gắp thức ăn cho tôi khiến tôi ngượng muốn chết. Mẹ của Thiên Lạc hôm nay cũng rất vui, bà ăn được nhiều hơn mọi khi. Người mẹ nào cũng vậy, thấy con của mình vui thì sẽ vui theo. Ăn xong, Lạc Lạc không cho tôi rửa chén vì bị đứt tay nên tôi dìu mẹ Lạc vào phòng nghỉ. Bà nắm lấy tay tôi, tươi cười: - *Con nghỉ ngơi rồi chiều mát hãy về nhé! Bây giờ đang nắng lắm*! Tôi khẻ gật đầu rồi đỡ bà nằm xuống. Lòng tôi chợt dâng lên niềm thương cảm vô bờ. Giá mà tôi cũng có một người mẹ để tôi tận tay chăm sóc cho bà những lúc ốm đau, bệnh tật thì hay biết mấy! Tôi vội vã quay đi vì không muốn cho mẹ Lạc nhìn thấy sự mủi lòng của mình. Cô Ba đã phụ dọn dẹp với Lạc xong, về phòng để nghỉ ngơi. Tôi đứng tần ngần nhìn Lạc. Anh ấy lau tay rồi đến bên tôi: - *Em vào phòng anh nghỉ một chút nha, chiều mát hẵng về*! Không đợi tôi phản ứng, anh ấy kéo tay tôi vào phòng. Đây là lần đầu tiên tôi bước vào phòng riêng của Lạc Lạc. Trước kia quen nhau, tôi cũng chỉ ở ngoài quán phía trước, hoặc ở bếp rửa chén chứ chưa vào phòng của Lạc lần nào. Căn phòng gọn gàng, bài trí đơn giản nhưng sạch sẽ và ấm cúng. Tôi ngồi lên giường của Lạc, ngửi thấy mùi thơm quen thuộc của anh mà

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-gia/3572470/chuong-33.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Thức Giả
Chương 33: Bão tố cuộc đời
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.