Xe chạy thẳng vào phòng cấp cứu của bệnh viện. Các y tá, điều dưỡng của bệnh viện đem băng ca chạy tới đưa Lạc Lạc vào trong. Tôi cứ đứng trơ ra, không biết làm gì, người lái xe đưa chìa khóa xe cho tôi rồi giục tôi chạy theo băng ca của nạn nhân. Tôi chạy theo như một cái máy mà quên nói lời cảm ơn với người đã giúp tôi. Trước khi Lạc Lạc vào phòng cấp cứu, tôi lặp bặp mãi mới nói được cái tên Thiên Lạc. Bị chặn lại trước cửa phòng cấp cứu, tôi ngồi bệt xuống nền gạch, cảm giác như không thể thở nổi. Sau phút định thần, tôi lấy điện thoại ra gọi cho ba. Ba vừa bắt máy, tôi đã gào lên: - *Ba ơi, cứu con*! Đầu dây bên kia, ba tôi cũng hoảng hốt. Mãi một lúc sau, tôi mới nói cho ba biết tôi đang ở đâu rồi cúp máy. Tôi quay cuồng nhìn người đi qua, kẻ đi lại, chốc chốc lại có băng ca đưa người vào cấp cứu, ai cũng hối hả, chẳng một ai để ý đến tôi đang ngồi bệt, dựa vào tường, tóc tai rũ rượi. Rất nhanh, ba tôi và cô Lan đã chạy tới bệnh viện. Nhìn thấy tôi, ba tôi bế xốc tôi lên, đặt ngồi trên ghế. Vừa lúc ấy, bác sĩ phòng cấp cứu gọi lớn: - *Mời người nhà của Hồ Thiên Lạc*! Ba tôi chạy ngay đến trước mặt bác sĩ. Tôi không có sức để đứng lên nhưng tai tôi nghe rõ từng lời bác sĩ nói với ba tôi. - *Nạn nhân bị đa chấn thương nhưng vì bị đầu xe tông vào giữa lưng nên cột sống bị tổn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-gia/3572471/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.