Vậy là sáng mai tôi phải đi học rồi. Thật tình tôi không muốn chút nào nhưng làm sao để tránh né được đây. Trong đầu tôi không còn một chữ nào của chương trình 12 nữa, nói gì là ôn thi đại học. Thôi thì đến đâu hay đến đó vậy, vả lại Thiên Lạc đã chuẩn bị đầy đủ tài liệu cho tôi rồi, không thể phụ lòng bạn ấy được. Tôi cầm bộ áo dài của Khả Di lên ngắm nghía mà lòng thương cảm vô cùng, không biết giờ này cô bé ấy đã ở đâu. Việc tôi sống lại trong thân xác của cô ấy không biết là điều tốt hay xấu nữa. Không biết cô nàng mang gì cùng với áo dài để đi học nữa mà tôi tìm khắp nơi cũng không tìm thấy được. Chẳng lẽ mặc áo dài mà mang giày thể thao hay đi dép tổ ong? Cũng dám lắm chứ bởi cô nàng này rất cá tính mà! Cũng may, tôi đã kịp order một đôi giày búp bê màu trắng xinh xắn. Bà nội và ông ba cũng lo lắng cho tôi, bà nội thì hỏi tôi muốn ăn sáng món gì, còn papa thì bank cho tôi hai triệu để tôi có tiền chiêu đãi bạn bè. Tôi chợt thấy mình nhỏ bé trong vòng tay chăm sóc của gia đình. Sung sướng quá đi thôi! Giờ thì đánh một giấc thôi nào!
...Sáng nay đến trường, ba đi công tác nhưng cũng sắp xếp cho chàng trợ lý đưa tôi đi học. Vừa bước xuống xe, tôi đã nhìn thấy Lạc Lạc đứng đón tôi ở cổng trường làm lòng tôi nôn nao lạ thường. Khung cảnh này, không khí này đã trôi qua trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-gia/3572445/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.