🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

- **Tiểu Di, mở cửa đi Tiểu Di**!



Ai gọi tôi vậy? Tôi đang ở đâu đây? Cơn buồn ngủ vẫn díu mắt tôi lại, tôi cố mở ra mà không thể được. Thôi kệ, ngủ tiếp thôi.



- **Tiểu Di, dậy đi con! 11h trưa rồi**



Tiếng gọi lớn của bà nội làm tôi tỉnh giấc. 11h trưa rồi sao, trời, tôi ngủ gì mà ghê vậy? Mở mắt ra, lồm cồm ngồi dậy, trước mặt tôi không chỉ có bà nội mà còn có một người khác: Lạc Lạc! Trời ơi, xấu hổ chết đi được, tôi vội lấy mền trùm lên đầu. Biết ý, Thiên Lạc đi ra cửa:



- **Bạn vệ sinh xong thì gọi mình nhé**!



Bà nội mở tấm chăn ra, nhìn tôi vừa cười vừa lắc đầu:



- **Con gái con đứa, ngủ không còn biết trời đất là gì**.



Chờ bà quay đi, tôi vội phóng vào toa lét ngay. Không hiểu vì sao mình lại ngủ ngon đến thế. Nhìn gương mặt ngu ngơ trong gương mà tôi cảm thấy ngượng chín cả người. Tút xong, cảm thấy ổn rồi, tôi mới yên tâm ngồi vào bàn và gọi Thiên Lạc. Chàng trai đi vào, nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng:



- **Bạn mệt trở lại sao? Từ tối qua đến giờ, mình vừa nhắn tin, vừa gọi điện mà không thấy bạn trả lời. Mình lo quá nên mới đến đây**.



Đến giờ tôi mới chợt nhớ ra điện thoại của mình cắm sạc pin từ lúc chiều qua đến giờ. Tôi vội chạy đến góc giường, mở điện thoại lên. Có rất nhiều tin nhắn và cuộc gọi từ Thiên Lạc. Chết rồi, sao mình lại đoảng đến vậy

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-gia/3572444/chuong-7.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Thức Giả
Chương 7: Lột Xác
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.