Ngày thứ hai đến trường. Sáng nay, đến cổng trường nhưng không thấy bóng dáng của Lạc Lạc đâu, tôi thẩn thờ trong giây lát. Biết lắm mà, bọn trẻ trâu này như ánh đèn cầy trước gió vậy, thoáng một chút là quên ngay thôi mà. Cảm thấy bực bội trong lòng, tôi lê bước chân nặng nề vào lớp học. Trong lớp đã đông học sinh rồi, vừa thấy tôi, Thảo đã chạy xổ vào:
- **Sao giờ này mới đến vậy? Hôm nay là bạn với Thư trực nhật mà**?
Tôi trố mắt lên, ai mà biết chứ, tôi mới đi học ngày thứ hai mà. Thư đâu, Lạc Lạc đâu, trong lớp đã gọn gàng sạch sẽ rồi mà!
- **Ái chà, sướng nhé, trực nhật cũng có người làm thay cho**!
Tôi chẳng nói được lời nào, biết gì đâu, cũng không có ai nhắc tôi cả. Chuông báo đến giờ học, Thư chạy ùa vào lớp, theo sau là Thiên Lạc. Đậu phộng của tôi mồ hôi nhễ nhại, lưng áo ướt đẫm mồ hôi. Tôi khều nhẹ bạn Thư, hỏi nhỏ:
- **Sao vào lớp trễ vậy**?
- **Bọn mình còn phải tưới cây, mệt bỏ mịa luôn nè. May nhờ có lớp trưởng, không thì bị phê bình rồi. Sung sướng quá ha**?
Tôi lí nhí, vẻ mặt vô số tội: “ *Mình xin lỗi, mình không biết*!” Rồi tôi quay xuống nhìn Lạc Lạc, gương mặt bạn đỏ ửng nhưng nụ cười lại rất tươi. Tôi nhìn Lạc âu yếm, giá mà không có ai thì tôi đã thưởng cho bạn ấy rồi. Nghĩ lại lúc nãy mình đã giận chàng trai này, lòng tôi chợt thấy có lỗi. Chưa kịp nói với lớp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-gia/3572446/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.